Nhìn kiểu dạy con tiêu tiền rất khéo và bài bản của ông chú “đại gia”, tôi càng gật gù hiểu ra vì sao gia đình họ lại giàu có từ đời này sang đời khác.

Theo như cách mọi người vẫn nói thì gia đình ông chú họ tôi được xếp vào hàng “đại gia”. Hai vợ chồng đều có gia thế “khủng”, là con cháu của những gia đình có tiềm lực tài chính cực “khủng”. Cả hai người mới ngoài 30 nhưng vợ đã là giám đốc tài chính của một tập đoàn lớn, chồng tự khởi nghiệp từ sớm, nay đã làm chủ của một doanh nghiệp, quy mô nhỏ thôi nhưngmỗi tháng cũng thu về hàng tỷ đồng. Cô chú tôi sống trong một khu biệt thự cao cấp tại một thành phố lớn và có một bé trai rất đáng yêu mới học lớp 3 tên ở nhà là Ti.

Là cháu họ nên một năm tôi chỉ đôi ba lần gặp gia đình chú nhân dịp lễ Tết. Tuy chỉ tiếp xúc ít vậy thôi nhưng tôi đã có ấn tượng vô cùng sâu sắc với cách sống rất hòa đồng với mọi người và giản dị của cô chú cũng như cách hai người giáo dục con cái. Ti tuy còn nhỏ nhưng tự tin, độc lập và rất lễ phép với mọi người. Đến khi có dịp công tác gần nhà chú nên tôi xin ở nhờ nhà chú 2 tuần, tôi lại càng bất ngờ hơn khi được tận mắt chứng kiến nếp sống trong gia đình chú, đặc biệt là cách cô chú dạy con sử dụng tiền bạc. Nhìn kiểu dạy con tiêu tiền cực khéo và bài bản của “đại gia”, tôi càng gật gù hiểu vì sao gia đình họ lại giàu có từ đời này sang đời khác. Dưới đây là một số bài học về tiền bạc cô chú tôi dạy bé Ti mà tôi rất tâm đắc, nghĩ bụng nhất định sau này có con cũng phải “luyện” cho nó như thế:

  1. Bài học về hai chiếc hộp

Trong bếp của cô chú tôi có hai chiếc hộp. Mỗi tối trước khi đi ngủ cô chú tôi bỏ tiền ăn sáng cho cả nhà vào chiếc hộp thắt nơ xanh. Đợt tôi đến nhà cô chú đúng dịp hè, Ti được nghỉ học nên hàng sáng đều dậy sớm lấy tiền từ hộp có nơ xanh đi mua đồ ăn sáng cho cả nhà, tiền còn thừa cho vào hộp nơ đỏ, coi như tiền tiêu vặt hàng tuần của Ti. Cô chú tôi cố ý mỗi lần cho tiền vào hộp nơ xanh chỉ đủ để khi Ti mua còn thừa 3-5 nghìn đồng, tránh để số tiền tiêu vặt của Ti quá lớn. Tôi khá bất ngờ vì ở khu nhà tôi, kể cả những nhà có gia cảnh bình thường, bọn trẻ con tầm tuổi Ti vẫn được bố mẹ cơm bưng nước rót đến tận miệng, chẳng cần biết đến giá tiền một cái bánh mỳ hay tô phở là bao nhiêu. Có lẽ vì được làm quen với việc mua bán từ sớm nên Ti rất thành thạo giá cả những mặt hàng quen thuộc và giỏi trong việc tính toán tiền bạc.

rp_kids-fashion-201.jpg

  1. Bài học về cách chi tiêu có kế hoạch

Cuối tuần, cô tôi thường dắt Ti đi siêu thị mua sắm đồ dùng gia đình, vừa đi cô vừa thảo luận với con như hai người lớn với nhau về cách chi tiêu thế nào cho hiệu quả. Trước khi vào siêu thị, cô ra hẹn trước với Ti: “Hôm nay mẹ chỉ mang một triệu đồng, mẹ con mình phải làm sao không được tiêu quá số tiền đấy nhé.”

Lần ấy, sau khi mua xong được khá nhiều đồ, Ti tỏ ý muốn mua thêm một hộp bánh. Cô và Ti cùng nhau bàn bạc: gói bánh loại này ngon nhưng hơi đắt, giờ mẹ chỉ còn 50 nghìn đồng thôi không đủ mua, gói bánh kia rẻ hơn nhưng ăn lại không ngon bằng. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Ti quyết định vẫn mua loại bánh đắt nhưng mua gói bé, chấp nhận ăn ít để đảm bảo vừa được ăn ngon mà không sợ chi tiêu vượt kế hoạch ban đầu. Tôi thầm phục cách cô tôi dạy con vì với những gia đình có điều kiện như nhà cô, mua cả núi bánh kẹo về cho con ăn vặt chỉ là chuyện rất nhỏ. Cô tôi đã không nuông chiều để con ăn theo ý thích mà nhất định phải rèn cho bé cách mua sắm khoa học.

  1. Bài học về cách tận dụng đồ cũ

Tôi để ý phòng ngủ của Ti có một góc chất đầy sách, báo, bìa cứng cũ. Ti khoe với tôi là mỗi lần gom đủ 5 cân giấy, em sẽ đem bán lấy tiền. Tiền tiêu vặt kiếm từ chính công sức của mình nên Ti quý lắm, nhiều khi bố mẹ còn trêu Ti: “Tiền bán giấy vụn đủ để lấy vợ rồi đấy con ơi”, nhưng Ti vẫn không chịu tiêu ngay. Thường thì đợi đến khi nào lâu lâu, tiền tích được khá nhiều rồi Ti mới đem đi mua ô tô đồ chơi hoặc bộ đồ chơi thông minh mà em yêu thích.

tre em chi tieu

  1. Bài học về cuốn sổ chi tiêu

Ti cũng được mẹ mua cho một cuốn sổ để ghi chép lại những khoản thu, chi của mình. Tính con trai hiếu động nên Ti cũng hơi lười ghi chép, thỉnh thoảng em vẫn đang được bố mẹ nhắc nhở ghi những hoạt động chi tiêu quan trọng của mình vào sổ, ví dụ như: tiền mừng tuổi, tiền thu được từ bán giấy vụn, tiền mua đồ chơi, mua truyện tranh,… Cách này sẽ giúp Ti kiểm soát được mình còn bao nhiêu tiền và nên chi tiêu thế nào để không bị “thâm hụt” ngân sách.

Nhìn Ti mới học lớp 3 mà đã biết so sánh giá cả khi mua hàng, tự tin khi đi mua đồ một mình, lại còn biết kiếm tiền tiêu vặt mà không phải xin bố mẹ, quan trọng nhất là em không hề có tư tưởng “mình là con nhà giàu, thích tiêu bao nhiêu tiền cũng được”, tôi ngưỡng mộ cách cô chú tôi con vô cùng. Đây sẽ là kinh nghiệm quý giá cho bất cứ bậc phụ huynh nào trong việc dạy dỗ con cái về tài chính.

———